Bạo hành gia đình chuyện kể của người trong cuộc, phận làm con

Từ nhỏ, Nguyễn Ngọc P. đã phải tận mắt chứng kiến những trận bạo hành của bố so với mẹ mình. Kí ức tuổi thơ của em là những tiếng chửi thề của bố và những đêm cùng mẹ trốn ra khỏi nhà .

Gặp cậu sinh viên đầy nghị lực Nguyễn Ngọc P. ngoài đời thường, với khuôn mặt vui tươi và luôn toát lên sự tự tin, ít ai biết được trong cậu vẫn còn đó vết thương chưa lành bởi những kí ức về bạo hành trong gia đình mình .

Gia đình bất hạnh từ “máu đỏ đen” của bố

Sinh ra là con út trong gia đình có bố làm công nhân, mẹ làm kế toán, có nhà cửa ổn định tại một vùng quê của tỉnh Phú Thọ, những tưởng cuộc sống của gia đình Nguyễn Ngọc P. sẽ đầy ắp tiếng cười, ấy vậy mà trong ngôi nhà nhỏ đó lại liên tiếp có những trận “sóng dữ”, chẳng mấy khi P. có cảm giác được bình yên.

Trước kia, bố của P. là một người công nhân siêng năng, tu chí làm ăn. Thế nhưng do bị bạn hữu rủ rê nên dần xa đà vào lô đề đỏ đen, rồi đến độ nghiện chẳng thể dứt ra được.

Tiền kiếm được của một công nhân cũng chẳng nhiều nhặn gì những ông cũng sẵn sàng chuẩn bị bỏ hết từng đó tiền để nuôi ảo tưởng làm giàu từ trò chơi đỏ đen .

P. kể lại : “ Bố chơi lô đề mê mệt đến nỗi, những tở lịch treo tường giờ đây kín kẽ những số lượng, chẳng biết để làm gì. Chỉ thấy ông ghi ghi, chép chép hết tờ này sang tờ khác.

Bạo hành gia đình chuyện kể của người trong cuộc
Bạo hành gia đình chuyện kể của người trong cuộc

Ngày mất nhiều hơn ngày được, những thứ vật dụng giá trị trong nhà dần bị bố đem ra bán sạch, hồi em còn bé chiếc ti vi là thứ quý giá nhất trong nhà cũng bị bố mang đi bán, em và anh trai khóc hết nước mắt nhưng cũng chẳng đổi khác được gì ” .

Như bị thôi miên bởi ” con ma lô đề ” bố em đi tối ngày chẳng giúp sức việc gì trong nhà. Bốn miệng ăn đều trông chờ vào đồng lương rất ít của mẹ .

Cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn vất vả, bữa cơm cũng đạm bạc chỉ có cơm trắng với rau xanh ăn cho qua ngày. Nhưng với cái tôi gia trưởng chẳng chịu kém phần ai, bố em mỗi lần ngồi vào mâm cơm là lại mượn rượu để buông lời đay nghiến, mắng mỏ vì bữa cơm chẳng có chút thức ăn gì, sau mỗi lần như thế là những lần thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mẹ.

Chiếc mâm cơm giờ cũng chẳng còn được gọi là chiếc mâm nữa vì nó méo mó, cong vênh sau mỗi lần bố em nổi khùng .

Người xưa có câu ” Đói quanh năm, no ba ngày Tết ” ấy thế mà chẳng có cái Tết nào là được chọn vẹn, đến cận ngày 30 Tết mẹ chỉ chuẩn bị sẵn sàng được nải chuối xanh thắp hương và chút bánh kẹo cân để tiếp khách.

Ngồi bên hiên nhà ngóng sang nồi bánh chưng nhà hàng xóm, P. chỉ mong ước rằng có cặp bánh chưng con để cầm tay ra đùa vui với chúng bạn là đã vui lắm rồi, thế nhưng cơm ăn hàng ngày còn chạy vạy xoay xở khắp nơi sao em có thế mong giờ điều so với em là kì diệu .

Những trận bạo hành thừa sống thiếu chết

Trước mặt con, người bố vẫn thản nhiên đánh đập thậm tệ người vợ của mình. Mặc cho hàng xóm, chính quyền nhiều lần hòa giải nhưng chỉ được một thời gian, tình trạng bạo hành trong gia đình lại quay trở lại như cũ.

“ Lần đó bố cầm chiếc chậu sắt đập vào đầu mẹ, cứ thế đánh rồi dồn mẹ vào góc tường, em lúc đó chỉ độ 3 – 4 tuổi chỉ biết lao vào lôi bố ra thì bị bố hất ngã, đầu mẹ chảy máu, tay chân tím ngắt cũng chỉ biết lấy lọ dầu gió bôi chứ cũng chẳng đi viện. Nhiều đêm mẹ bị đánh, 3 mẹ con phải bỏ trốn ra khỏi nhà, ngày giữa đêm mưa quần áo ướt hết, chạy sang nhà người quen ở nhờ đến vài ngày rồi mới dám về nhà ” .

Không có tiền tiêu … bị đánh, nhà không có gì ăn … bị đánh, khách đến nhà ít thức ăn … bị đánh …, muôn vàn ý do như thế được bố em đưa ra như là cái cớ để bạo hành, 2 đến 3 ngày là mẹ em lại bị bố đánh cũng chỉ vì những câu truyện nhỏ chẳng đáng để tâm .

Sau những lần như vậy, không khí trong gia đình luôn trở nên nặng nề, nhiều lúc P. bảo mẹ, “ Sao mẹ không bỏ bố ? ” mẹ chỉ khóc và nói rằng “ Mẹ bỏ bố thì ai nuôi những con, ai chăm cho những con. Rồi thì bạn hữu con, mọi người xung quanh lại buôn chuyện … ”

“ Nhà em có 4 người gồm bố, mẹ và hai bạn bè. Bố em làm công nhân, mẹ em làm kế toán, mọi người chung sống với nhau rất niềm hạnh phúc. Em rất yêu quý gia đình của em ”.

Đó là đoạn văn của P. viết về gia đình em trong những năm em học cấp 1. Dấu đi hiện thực đau lòng về gia đình mình, em tô vẽ, ước mong rồi một ngày kia gia đình mình sẽ được như vậy .

Thế rồi năm 2011, bố em giật mình mất do căn bệnh về ung thư. Giờ đây chỉ còn mẹ P. lại càng yêu thương mẹ nhiều hơn, thương mẹ do mất sức mà phải nghỉ hưu sớm, bạn bè Phú đều siêng năng giúp mẹ việc nhà, chăm sóc học tập.

Bạo hành gia đình chuyện kể của người trong cuộc
Bạo hành gia đình chuyện kể của người trong cuộc

Thành tích của P. như món quà khỏa lấp đi những kí ức đau buồn, em đạt học viên giỏi suốt 12 năm học và thi đỗ vào một trường Đại học tại Thành Phố Hà Nội .

Học được đức tính chịu khó và chăm chỉ của mẹ, cùng khả năng thích nghi nhanh nhạy, Nguyễn Ngọc P. khi mới bước chân đến Hà Nội đã vừa đi học, vừa đi làm.

Giúp đỡ một phần gánh nặng học tập cho mẹ mình. Giờ đây hai anh em đã không còn ở gần bên mẹ, nên mong ước của P. chỉ là sau mỗi tuần học tập, có thể thật nhanh trở về bên mẹ, dành mọi tình yêu thương để bù đắp hạnh phúc cho người mẹ của mình.

Cậu chuyện của gia đình em Nguyễn Ngọc P. chỉ là một trong hàng trăm nghìn trường hợp phụ nữ là nạn nhân của bạo hành gia đình tại Nước Ta.

Nhiều phụ nữ vẫn còn nặng tư tưởng “ Chuyện riêng của mỗi gia đình ” hay “ Xấu chàng hổ ai ”, chính thế cho nên chính quyền sở tại những cấp nhiều lúc cũng chưa thể vào cuộc dù đã có luật .

Ở Việt Nam, Nghiên cứu quốc gia về bạo lực gia đình cho thấy, có 58,3% phụ nữ Việt Nam cho biết, họ từng chịu ít nhất 1 trong 3 hình thức bạo lực là thể chất, tinh thần và tình dục.

Khoảng một nửa số nạn nhân này chưa từng nói với ai về tình trạng bạo lực mà họ phải chịu đựng; 87% nạn nhân bị bạo lực gia đình chưa tìm kiếm sự hỗ trợ từ các dịch vụ công.

Những con số trên là minh chứng rõ ràng khẳng định bạo lực gia đình để lại những những đau đớn về thể xác, những vết thương trong tâm hồn, thậm chí có trường hợp còn dẫn đến tử vong.

Scroll to Top