“Bóng” của người khác

“Bóng” của người khác

Hỏi: Bạn của mẹ cháu có con lớn hơn cháu một tuổi, chị ấy học rất giỏi nên mẹ hay kể và tâm tắc khen. Tự năm là 12, cháu đã đặt mục tiêu phải đạt kết quả học tập cao hơn chị ấy, cháu đã đạt được và đậu vào trường đại học mong muốn. Nhưng mẹ vật so sánh, điển hình là trong kỳ thi Anh văn vừa qua, dù điểm của cháu cao hơn, mẹ vẫn khen chị ấy giỏi (vì chị không học lớp chuyên như cháu).

Giờ cháu nhận ra mình đang ganh đua với chị, chứ không còn xem chị như tấm gương để học tập. Mỗi người có khả năng khác nhau, làm sao để cháu thoát khỏi cái bóng của chị ấy?

Đáp: Mẹ cháu có ý tốt khi muốn “kích” để cháu luôn cố gắng học tập Tuy nhiên, theo các nhà khoa học, so sánh con mình với một đứa trẻ khác, thậm chí với anh chị em là điều cấm kỵ. Vì mỗi đứa trẻ có nhân cách, khả năng và giá trị riêng của mình. Trẻ phải phát triển vì chính nó, chứ không phải như “cái bóng” của người khác. Bị làm “cái bóng”, trẻ sẽ mất tự tin và không còn ý thức về giá trị bản thân – nền tảng cho một nhân cách lành mạnh.

Nhiều cha mẹ quên rằng, chính sự khen thưởng, động viên thay vì rầy la hay so sánh, mới làm trẻ tiến bộ. Có so sánh chăng là giúp trẻ tự so sánh mình ở các giai đoạn khác nhau.

Cháu đừng quan tâm đến chị ấy nữa, cũng không cần ganh đua. Trong học tập, cũng như trong công việc, cháu hãy vượt lên chính mình là đã thành công. Cô mong ngày nào đó, mẹ cháu gặp một nhà tâm lý giáo dục để được giải thích về sai lầm của mình.