Khi gia đình phản đối chuyện tình duyên

Bị phản đối … cần thôi biết yêu
Bị đặt vào tình thế ở giữa và phải lựa chọn khi nào cũng là một việc rất khó khăn vất vả, nhất là trong yếu tố tình cảm. Bên tình bên hiếu, bên công ơn sinh thành dưỡng dục, yêu thương, chăm nom, và niềm hạnh phúc cả đời, biết chọn thế nào cho vẹn cả đôi đường .
“ Bỏ thì thương, vương thì tội ”. Phải, nếu bị cha mẹ ra “ phán quyết ” mà cứ cố ý giữ và mặc kệ, niềm hạnh phúc đó, nếu có, cũng có toàn vẹn không ? Còn nếu thuận tiện mà chia tay để ngã hẳn vè phía cha mẹ để làm tròn đạo hiếu, liệu trái tim, có đủ yên ổn ?

 Nga và Hoàng cũng là một đôi không mấy suôn sẻ trong tình cảm. Hơn Hoàng hai tuổi, laị bắt đầu nảy sinh tình cảm và chấp nhận yêu thương khi đã đến tuổi “gả chồng”, nên lúc nào Nga cũng cảm thấy lo sợ. Vì nhiều lẽ, cô đã định không bước đến bên Hoàng, nhưng tình cảm, biết thế nào mà tính.

Tình cảm mỗi lúc một nhiều, không bước đến còn khổ hơn. Cuối cùng, cô đành phó mặc cho số phận, tự tin trong men say hạnh phúc, dù thoảng trong đó là những dự cảm không mấy tốt lành về tương lai.

Cô say đắm trong tình yêu của mình, cô rạng rỡ và tận thưởng những yêu thương, nhưng chỉ là yêu thương giữa hai người, không có người thứ ba, không bè bạn và gia đình sẻ chia, cô giấu, và Hoàng cũng giấu. Cô sợ, rồi tình yêu của mình sẽ bị phản đối, nên nhiều lần cô đã muốn bước đi …. nhưng cô không làm được.

Tình yêu mỗi lúc một nhiều, và ngày càng ăn sâu vào trái tim cô, khiến cô vừa niềm hạnh phúc lại vừa đau khổ. Cô chỉ muốn, tình yêu của mình, mãi chỉ có hai người, và đừng khác đi … dù chỉ chút ít thôi .

Nhưng việc gì đến rồi cũng phải đến, cha mẹ Hoàng biết chuyện, họ nhất quyết phản đối, lí do đơn thuần vì Nga nhiều tuổi hơn Hoàng, nếu liên tục, thì Hoàng sẽ phải cưới ngay trong năm vì Nga cũng không còn trẻ nữa.

Nhưng Hoàng mới 25 tuổi đầu, đã sẵn sàng chuẩn bị đủ để làm chủ một gia đình đâu, do đó họ kịch liệt phản đối. Không to tát, không đao to búa lớn, họ chỉ nhẹ nhàng nói ra nói vào, kể công ơn dưỡng dục, nghiên cứu và phân tích thiệt hơn. Ấy vậy, mà Hoàng đã xiêu lòng .

Anh hẹn Nga đi chuyện trò, anh đề xuất chia tay với lí do : sợ Nga khổ, sợ Nga không chờ được. Đau khổ, bị chạm lòng tự trọng, Nga định buông xuôi, nhưng cô không đành lòng. Nếu cha mẹ anh chê cô về tính nết hay cách cư xử, cô sẵ sàng buông tay, nhưng nếu chỉ vì tuổi tác và ngăn cấm, thì dù đã đoán chắc trước, nhưng cô vẫn không thẻ đồng ý. Cô muốn anh và cô cùng cho nhau thời cơ, không nên thuận tiện bỏ cuộc nhưu thế, cô níu tình yêu của mình .

Song, cô càng khổ, anh không biết làm thế nào cả, cho nên vì thế, anh chọn cách lạng lẽ, như một lời chia xa ngầm. Không thể chịu đựng nổi sự hờ hững của anh, Nga đành gật đầu rời xa, trong nước mắt và khổ đau. Không thể mang lại niềm hạnh phúc cho anh, Nga cũng không muốn vì mình mà anh mang tiếng bất hiếu, do đó Nga đồng ý phần thiệt cho mình. Nhưng liệu rồi Nga có đủ mạnh để quên anh ?

Còn Hoàng, rời xa thành phố này, xa Nga, anh liệu có tìm cho mình, được một niềm hạnh phúc … như vậy không ?

Thêm yêu … để giữ niềm hạnh phúc cho mình

Thông thường, nếu có phản đối, thì khi nào nhà trai cũng là người đưa ra nhiều lí do và phản đối hơn hết, và trong bất kể trường hợp nào như vậy, người con gái đều bị vướng vào thế “ bất khả kháng ”, trừ khi, người con trai ấy phải cực kỳ nhất quyết và nhẫn đến phút sau cuối, hoặc giữa họ đã có một mối liên hệ thứ ba : một-đứa-bé, một sợi dây ràng buộc .

Bố mẹ hoàn toàn có thể không chấp thuận đồng ý cuộc hôn nhân gia đình, không đồng ý chấp thuận mối quan hệ giữa hai người, nhưng phần đông họ không hề bỏ dòng máu của mình, cho nên vì thế họ hoàn toàn có thể phải đồng ý chấp thuận dù muốn hay không. Và khi ấy, dù có bị khiên cưỡng, thì việc được chấp thuận đồng ý cũng là một suôn sẻ, nhất là so với người con gái mà nói .

Nói như vậy, không có nghĩa là khi không được mẹ cha đồng ý chấp thuận, những bạn trẻ chỉ việc “ làm liều ” để ràng buộc là xong, bởi đó không phải là giải pháp tốt nhất và có lợi, cho cả hai bên. Trong nhiều trường hợp, ngay cả khi người con gái đã trót mang trong mình thêm “ một-ai đó ” khác, thì chưa chắc cha mẹ đã chấp thuận đồng ý, khi đó, có phải áp lực đè nén và căng thẳng mệt mỏi sẽ lại càng đè nặng lên không ?

Nhung và  Lợi yêu nhau, nhưng bị cha mẹ ngăn cấm dữ dội. Dù đã thưa chuyện rõ ràng, dù nhà trai đã lên tận nơi xin cho Lợi đi lại, nhưng cha mẹ Nhung vẫn một mực chối từ. Không chỉ cấm liên lạc, cấm đi lại, ông bà còn tìm mọi cách tách Nhung ra, bằng mọi cách, kể cả việc nhốt Nhung hàng tháng trời trong nhà, để Lợi quên Nhung.

Nhưng càng cấm, họ càng yêu nhau, càng quyết tâm đến với nhau, không phải đơn thuần vì tình yêu, mà hơn thế, như một sự chứng tỏ để cha mẹ hiểu : tình yêu của họ hoàn toàn có thể vượt qua mọi thứ, sự phản đối của cha mẹ chỉ làm tăng thêm sự yêu thương giữa họ mà thôi .

Và cho nên vì thế, Nhung đã trốn đi gặp Lợi, và cái gì đến, đã phải đến. Khi biết trong mình đã mang đứa con của Lợi, Nhung vừa lo, vừa mừng. Lo vì không biết mình sẽ làm gì tiếp đây, lo vì tương lai bấp bênh, lo vì cha mẹ cứ mãi nói ra nói vào. Nhưng Nhung lại thấy ánh lên một tia kỳ vọng, biết đâu, đứa con sẽ làm cho cha mẹ hồi tâm chuyển ý .

Vì vậy, dù sợ nhưng Nhung vẫn thu hết can đảm và mạnh mẽ để nói với mẹ, với cha, thật giật mình, và đau khổ, không những ông bà không hồi tâm chuyển ý, trái lại, còn nhiếc mắng Nhung nhiều hơn. Dù ngay sau đó, gia đình nhà trai đã lên thưa chuyện xin cưới hỏi, dù Lợi đã hết lời nài xin, dù Nhung ra sức thuyết phục, và viện đủ lí dó, hai ông bà vẫn nhất quyết không.

Ông bà còn công bố và bắt Nhung phải chọn : hoặc là cha mẹ, hoặc là Lợi, không khi nào có cả hai, khiến Nhung không biết làm thế nào cho phải .

Mà lí do thì có gì to tát, nào có phải ông bà chê gì Lợi, đơn thuần, Lợi là con trai vùng cao, nhà lại không mấy khá giả, nên ông bà sợ lấy Lợi, Nhung sẽ khổ, sẽ thiệt thòi. Cũng là thương và lo mà ông bà ngăn cấm đấy thôi. Nhưng ông bà đâu có biết, tình yêu thương của ông bà đã khiến hai bên đau khổ gấp bội lần .

Yêu Nhung, và lo cho Nhung khi bụng mỗi ngày một lớn, sức khỏe thể chất không tốt, lại phải lo ngại đủ đường, nhưng Lợi không biết làm thế nào cho phải. Anh chỉ biết dành yêu thương cho Nhung nhiều hơn, an ủi cô nhiều hơn, và cứ năn nỉ cha mẹ lên trò chuyện với cha mẹ Nhung lần nữa. Nhưng rồi, hai gia đình vẫn không có tiếng nói chung .

Bất quá, gia đình nhà trai, vì thương con và lo cho cháu, vẫn nhất quyết tổ chức triển khai đám cưới. Vẫn rước dâu, nhưng thật khổ, có cô dâu nào về nhà chồng, mà không một lời chúc phúc của mẹ cha, không một dặn dò âu yếm, không một sự đông vui, chỉ một mình, và yêu thương đong đầy … từ một phía, như Nhung không ?

Như vậy, bằng tình yêu của mình và sự yêu thương hết lòng của Lợi, Nhung đã đến được với người mình yêu, nhưng liệu niềm hạnh phúc khuyết đi 50% ấy, có vẹn tròn ?

Phản đối hay không, suy cho cùng cũng chỉ xuất phát từ một mong ước : mong cho con mình có một nơi lệ thuộc suôn sẻ, nhưng khi nó bị làm quá đi, hay quá cứng ngắc, thì tình yêu sẽ như con dao hai lưỡi, sẽ khiến toàn bộ đều “ bị thương “, sẽ khiến những bạn trẻ cứ mãi loay hoay trong việc tìm cho mình một câu vấn đáp sao cho vẹn cả đôi đường : thêm yêu hay là thôi biết yêu .

Và tình yêu thương thực sự sẽ trở thành một sự mệt mỏi, một rào chắn với ngay chính hạnh phúc của con cái mình và cả bản thân các bậc sinh thành nữa, với không ít những điều đáng tiếc đã xảy ra.

Scroll to Top