Những câu chuyện về gia đình khiến bạn rơi nước mắt (P.1)

Đôi khi, cứ mải miết chạy theo đời sống xô bồ, sinh động mà nhiều người quên mất mình còn có một gia đình để quay về.

Có người khi nhìn lại, cha mẹ, người thân trong gia đình vẫn ở đó chờ đón, dang rộng vòng tay đón rước. Nhưng cũng có người, đến lúc thoát khỏi guồng quay đời sống, ngoái đầu nhìn về thì đã muộn vì hai chữ gia đình không còn toàn vẹn, kẻ ở, người đi .

Bởi vậy mà khi nghĩ về những kỷ niệm đáng nhớ cùng gia đình, mỗi người lại có một cảm xúc riêng. Người thì thấy vui vẻ, ấm áp, mãn nguyện, kẻ lại thấy cay đắng và nuối tiếc vì những điều chưa kịp làm hoặc chưa kịp nhận ra.

1. Tôi đi lấy chồng, lúc sinh con mẹ xuống ngủ cùng cả tháng trời. Cứ tối muộn mẹ xuống, thức cả đêm à ơi, ru cháu, sáng hôm sau rét căm căm, 5 rưỡi mẹ đã dậy giặt tã rồi mới về. Rau sạch, thịt sạch, mẹ mang xuống cho con, quần áo mẹ mua, chăn ga mẹ giặt.

Ông bà ngoại quý cháu lắm nhưng luôn miệng nói : “ Ở nhà, khi nào ông bà nội cho lên mới được lên ”. Bố mẹ đối xử với bên nhà chồng tôi rất là tử tế và nhường nhin chỉ vì mong con gái có được đời sống yên ổn .

2. Được nghỉ học, ra vườn hái cafe phụ mẹ, không may ngã từ trên cây xuống. Mẹ chạy lại xem cây cafe rồi bảo : “ Mày làm gãy cành to thế ”, trong khi con gái mẹ đang bò lồm ngồm dưới gốc cây …

3. Ngày trước đi học ở Thủ đô, đón em trai xuống chơi vì muốn cho nó biết thành phố. Biết nhóc thích gà chiên, đưa đi ăn KFC mà trong túi chỉ có 50.000 đồng. Không đủ tiền mua một cái đùi gà đành mua thịt vụn chiên với một cốc nước ngọt. Vừa thấy tủi, vừa thấy thương thằng em lại thấy mình bất tài .

4. Hồi nhỏ, bố đi làm xa, mẹ ngày nào cũng đi chợ từ sáng sớm. Sáng nào cũng phải tự mình thức dậy cho đúng giờ, dẫn em đi gửi rồi mới đi học. Trưa về không có cơm canh chờ sẵn như bạn hữu, phải tự mình nhóm bếp nấu cơm, hái rau ngót ở ngoài vườn nấu canh rồi chờ 12 h trưa gà đẻ trứng mới có trứng rán.

Một quả trứng mà không dám ăn hết vì còn phải phần cho mẹ đi chợ về có cơm ăn luôn. Cũng đã gần 15 năm trôi qua, giờ đây nghĩ lại thấy nó giống như một “ kỳ tích ”. Không ngờ bản thân lại hoàn toàn có thể can đảm và mạnh mẽ vượt qua những năm tháng nghèo khó như vậy .

5. Hồi nhỏ, tôi rất thích vẽ. Tôi vẽ không được đẹp lắm nên khi đem tranh khoe với mọi người toàn bị chê. Hồi ông nội còn sống, ông thường mặc kệ mọi người chê, vẫn đem tranh vẽ con chim, ngôi nhà, đồng ruộng… của tôi đi khoe với mọi người và luôn miệng khen: “Cháu tôi vẽ đẹp lắm”. Sau đó, ông đem tranh tôi vẽ dán lên tường và ghi dòng chữ ở dưới: “Cháu Linh tặng ông nội”!

6. Tắm xong, lười lấy đồ, kêu bố ra sân lấy quần giúp. Bố nói với mẹ : “ Tui biết cái nào là quần của nó, tui chết liền ”. Lát sau, bố cầm vô cho cái quần của mẹ .

7. Ngày học ĐH, tỏ tình với nhỏ bạn bị phủ nhận, buồn chán đến mức cắm đầu vào phim và game, bỏ cả học. Rồi một thời hạn sau, thấy có lỗi với gia đình, quyết tâm gọi về cho mẹ lúc nửa đêm chỉ để nghe giọng mẹ và khóc. Sáng hôm sau, mẹ xuống Thành Phố Hà Nội, đem theo chỉ vàng và bảo : “ Cầm lấy mà đeo, mẹ tiết kiệm ngân sách và chi phí mãi đó ”. Mình đứng chôn chân, vừa thương mẹ vừa thấy xấu hổ về bản thân .

8. Hồi đó còn nhỏ lắm, mẹ biết tôi thích ăn bánh tráng trộn, mua về một suất hai mẹ con cùng ăn. Vài bữa sau mẹ nhập viện nhưng ba nhất quyết giấu không cho tôi biết tình hình của mẹ.

Tôi hỏi thì ba chỉ nói “ Mẹ không sao ”, vì thế bữa nào tôi cũng vui tươi đi học. Rồi ngày đó, xe bệnh viện về tới nhà, người nằm trên xe là mẹ. Tim tôi như ngừng đập, chỉ biết khóc … mẹ không còn nữa … Mẹ ơi, tích tắc này, con nhớ mẹ lắm !

9. Ngoại bảo, khi nào ngoại khỏe, được bác sĩ cho về nhà, Mi mua gỏi cuốn, củ mì cho ngoại rồi đi ăn kem với ngoại nữa nha. Ngoại còn bảo với dì, gần sinh nhật Mi rồi, đợi ngoại lãnh tiền dưỡng lão rồi ngoại cho Mi làm sinh nhật. Lúc Mi bệnh, ngoại đi bộ mua thuốc về cho Mi. Lúc đó, ngoại 85 tuổi .

10. Vài năm trước, nhà chẳng khá giả. Đi học xa nhà, cứ hơi lạnh tí là bố gọi điện hỏi đủ chăn chưa, mua áo rét không bố cho tiền. Giờ mùa đông vẫn lạnh mà bố chẳng còn. Hồi đó, đi học ham vui chẳng mấy khi về nhà. Có lần giận dỗi còn chặn cả số bố, bố gọi số khác cũng không nghe. Con gái hư vậy mà bố vẫn thương .
( Còn nữa )

Scroll to Top