Tâm sự tình yêu và nỗi nhớ

“ Yêu là chết ở trong lòng một ít”. Có phải khi yêu người ta thường cho đi một ít mà đến cuối cùng trong lòng chỉ “chết” đi có một ít hay không?. Còn đối với em, em không biết mình yêu anh đến độ nào nhưng giờ này đây cả trái tim em đã “chết” đi.

Tâm sự tình yêu và nỗi nhớ
Tâm sự tình yêu và nỗi nhớ

Cũng chính em đó mà sao lúc thì em yêu anh thật nhiều lúc thì em lại “ giận ” anh thật nhiều. Em rất sợ mỗi khi phát hiện hai chữ “ Tình yêu ” do tại “ Tình yêu ” làm cho em cảm thấy niềm hạnh phúc nhưng cũng chính tình yêu làm cho trái tim em tan nát, đau nhói.

Có những sóng gió mới biết được tình yêu ôi sao mong manh quá. Không phải cứ yêu là được đáp lại tình yêu. Cho đi thật nhiều nhưng nhận lại chẳng được bao nhiêu. Tình yêu là lúc ta cảm thấy thật niềm hạnh phúc và cả những lúc nỗi đơn độc ngự trị trong tâm hồn. Đó mới thực là ý nghĩa của tình yêu. Nhưng anh có biết em cũng đang khao khát được yêu thật mãnh liệt.

Tại sao cũng chính là bản thân ta đó mà lại xích míc đến thế : chán ngán tình yêu nhưng lại khao khát tình yêu. Có những lúc tưởng chừng như mọi thứ đổ sụp xuống dưới chân nhưng em vẫn cố gắng gượng dậy. Em cần một ai đó chăm sóc, dù chỉ là một chút ít thôi.

Cuộc sống của em cứ trôi đi bí mật sau khi chúng mình chia tay nhau, em chỉ biết mỗi ngày mình phải nỗ lực thật nhiều vì anh, vì tình yêu em dành cho anh. Thời gian so với em quả là một cơn ác mộng. Có những khi nhớ anh da diết, muốn gặp anh vô cùng, em chỉ biết vùi vào giấc ngủ để hoàn toàn có thể được gặp anh, chuyện trò với anh “ trong giấc mơ ”. Tỉnh dậy em sợ hãi vì nỗi đơn độc, sự vô vọng lại vây quanh lấy em. Anh ở nơi đâu ? Chờ đợi anh mà tim em đau nhói.

Chờ đợi anh mà sao em lại vô vọng đến thế ! Thường khi chờ đón, người ta có một niềm tin để làm chỗ dựa niềm tin. Còn em, chờ đón anh – em chỉ biết chờ đón thôi chính do anh không hề tạo cho em một niềm tin. Đã từ lâu lắm rồi em chưa có được một nụ cười thật sự niềm hạnh phúc, kể từ ngày anh bước ra khỏi cuộc sống em.

Mỗi lần nghe bài hát “ Đêm nghe tiếng mưa ”, cứ ngỡ là em đấy, người cũng chờ đón anh : “ Người hỡi nhớ anh biết bao bao đêm rồi, thế nhưng tiếng yêu rất lâu rồi vẫn còn đâu đó lắng trong tiếng mưa từng đêm. Yêu anh và yêu anh mãi dẫu nay đã xa cuối trời. Tim em càng thêm thao thức mỗi khi thấy mưa lại rơi. ” Em nhớ anh lắm. Càng nhớ bạn bè càng khóc thật nhiều.

Có những đêm em thức thật khuya không sao ngủ được vì nghĩ về anh. Em nhớ những kỷ niệm của hai tất cả chúng ta. Nó thật đẹp và lãng mạn phải không anh. Chưa khi nào những ký ức ấy phai mờ trong tâm lý của em cả. Em nhớ lắm những lúc hai đứa đi chơi lúc anh còn “ bươn chải ” với đời sống, anh nói : “ miễn là hai tất cả chúng ta ở bên cạnh nhau là được rồi ”, chỉ cần ở bên cạnh anh là em đã cảm thấy niềm hạnh phúc lắm rồi.

Anh từng nói với em, anh chỉ có trái tim yêu đầy nhiệt huyết dành cho em thôi ngoài những anh không có bất kể gì ngoài hai bàn tay trắng. Anh biết không, em yêu anh không phải vì điều gì khác mà em yêu anh chỉ vì anh là anh, vì trái tim anh dành cho em. Thắm thoát mà đã gần bốn năm rồi phải không anh, gần bốn năm chúng mình quen biết nhau.

Cũng ngần ấy thời hạn em yêu anh. Và em không biết mình phải cần bao nhiêu lâu để hoàn toàn có thể quên được anh – có khi là cả một đời. Em đã đọc được đâu đó những dòng chữ như thế này : “ đời sống luôn dành cho ta những niềm vui … và cả những nỗi buồn, những người bạn … và cả những cảm xúc đơn độc, những cuộc vui … và cả những khoảng chừng lặng ”.

Đúng vậy, nếu như chỉ có niềm vui thôi thì tất cả chúng ta không thể nào cảm nhận được những đau khổ mất mát của người khác trong đời sống, nếu như khi nào cũng có những người bạn bên cạnh thì tất cả chúng ta không thể nào cảm nhận được cảm xúc đơn độc đáng sợ đến dường nào, nếu như chỉ có những cuộc vui thôi thì sẽ không có những khoảng chừng lặng để ta suy ngẫm về toàn bộ những chuyện đã qua.

Có lẽ chính những điều đó nói với tất cả chúng ta nên biết quý trọng những gì mình đang có. Những gì đánh mất đi rồi mới biết nó quan trọng với tất cả chúng ta như thế nào. Khi anh ra đi rồi em mới nhận ra một điều rằng anh quan trọng so với em biết bao và anh là một người không hề thiếu trong cuộc sống của em. Em yêu anh, tình yêu chân thành tận sâu trong trái tim em.

Em giống như một loài “ hoa xương rồng ” mỏng mảnh chìm vào trong những đêm mưa thật buồn, “ để mình em mang đơn độc lòng nhớ anh, giọt sầu đắng trong đêm cuốn mưa giông mà hình bóng vẫn mãi ở quanh đây ”. Hình bóng của anh khi nào cũng ở đây trong trái tim em.

Thời gian đã tạo khoảng cách giữa hai tất cả chúng ta. Mỗi lần đi trên những con phố quen thuộc, mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều gợi trong em những kỷ niệm ngọt ngào. Mọi thứ vẫn còn đây mà giờ anh xa xôi quá. Em chờ đón được gặp anh, đi bên anh mỗi khi chiều về nhưng ngày hôm nay anh đang ở đâu. Càng yêu ta càng thấy : có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ.

Hôm qua mới yêu nhau đấy, ngày hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang niềm hạnh phúc. Và biết đâu cái thời hạn mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc sống bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau.

Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề ”. “ Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em ơi ? Để gió cuốn đi ”. Đoạn kết tình yêu của em thật buồn .. Thiên đường tình yêu mà anh từng nói với em, có lẽ rằng em sẽ không khi nào chạm tới được.

Thiên đường ấy quá xa vời với em. “ Giờ xa anh nhưng em sẽ nhớ anh người ơi ! ”. Dù xa anh nhưng em vẫn mãi yêu anh. Mãi mãi tình này vẫn không phai. Mong anh sớm quay về với em, chúng mình khởi đầu lại một tình yêu mới nha anh.

Hay là “ giấc mơ chỉ là giấc mơ ” để “ đêm nay lại một đêm nữa em nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua êm đềm. Anh đang ở một nơi xa, em nhớ mong anh vô cùng. Ước sao mình được cùng chung đêm nay. Giấc mơ chỉ là giấc mơ ”. Theo Bưu Điện Nước Ta

Tình yêu và hơn thế nữaAnh yêu của em à, nước mắt rơi xuống, ướt cằm em, má em, làm cả người em ướt sũng. Vây quanh em bây giờ chỉ toàn là tuyệt vọng. Cuộc sống hiện tại mà em đang có không phải ai mà là do anh ban tặng lại.

Tâm sự tình yêu và nỗi nhớ
Tâm sự tình yêu và nỗi nhớ

Em đã sống không biết tới niềm vui, niềm hạnh phúc. Nhưng anh đến, mang cho em thật nhiều tiếng cười, thật nhiều hy vọng. Tại sao anh lại đi, anh lại muốn bỏ em lại ? Ngay từ khi yêu em, anh đã biết mái ấm gia đình sẽ ngăn cản tình yêu của mình.

Em đã có một đứa con, một đứa bé chào đời không có bố nhưng anh không chăm sóc, anh vẫn yêu em, vẫn cần em, mặc dầu em yếu ớt và mỏng dính lắm. Bây giờ mái ấm gia đình của anh đã biết mọi chuyện. Ai cũng ngăn cản anh. Ông bà nội, bố anh, cô anh, chú Thịnh và cún nữa. Mọi người đều gây áp lực đè nén cho anh. Nhưng không hiểu tại sao, trong chính lúc này, em lại yêu anh nhiều đến thế ? Mọi việc anh làm đều là vì em.

Sẽ có hàng trăm, hàng ngàn những vật cản, những khó khăn vất vả ở phía trước. Nhưng nó chỉ làm tình yêu của em thêm lớn hơn. Em không làm được, em không xa anh được, anh đừng bắt em làm điều đó nhé ! Anh hãy cùng em vuợt qua toàn bộ mọi sóng gió nhé anh ! Có sóng to gió lớn, khó có được thì mình sẽ trân trong nó nhiều hơn. Em không biết làm gì lúc này hết.

Chỉ biết nói với anh rằng em yêu anh, rằng sau anh luôn có em. Và ở trên trời kia, mẹ anh hiểu toàn bộ, bà sẽ chúc phúc cho tất cả chúng ta. Yêu anh … Theo Bưu Điện Nước Ta

Đừng tốt với em Bên ngoài ai cũng thấy tôi cứng rắn và mạnh mẽ nhưng không hiểu sao tôi không phải là mình mỗi khi nhìn thấy anh. Xin đừng quá tốt với đứa em gái ngu ngốc này nữa vì điều đó càng làm nó đau khổ hơn. Tôi và anh gặp nhau trong một lần đi tình nguyện. Anh hơn tôi một tuổi nhưng…

Scroll to Top