VAI TRÒ CỦA CHA MẸ LÀ GÌ?

VAI TRÒ CỦA CHA MẸ LÀ GÌ?

Giáo dục đào tạo và nuôi dưỡng chính là yếu tố then chốt quyết định hành động và tạo nên kĩ năng và tính cách của mỗi đứa trẻ. Trong xã hội truyền thống cuội nguồn, gia đình có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc nuôi dậy và kiến tao tâm hồn và nhân cách của trẻ.

Giáo dục con cái không phải chỉ là một bổn phận quan trọng, mà còn là một vinh dự lớn lao của bậc làm cha làm mẹ, Đó là việc trồng người. Không chỉ trồng nên những người hữu ích cho xã hội. Vì thế, giáo dục con cái không phải là một việc tuỳ hứng, nhưng cần có một đường hướng, một kế hoạch và những phương pháp.

Bạn đang đọc: VAI TRÒ CỦA CHA MẸ LÀ GÌ?

VAI TRÒ CỦA CHA MẸ LÀ GÌ?

Quyền và bổn phận giáo dục con cái

Quyền và bổn phận giáo dục con cái là cái cốt lõi của việc làm cha làm mẹ, chính do nó tương quan đến việc lưu truyền sự sống. So với những người khác, thì vai trò giáo dục của cha mẹ là khởi nguồn và là cơ bản vì đối sánh tương quan yêu thương độc nhất vô nhị giữa cha mẹ và con cái.

Vai trò giáo dục của cha mẹ không ai sửa chữa thay thế được và cũng không nhường cho ai được, nên không thể nào khoán trắng cho người khác hoặc để người khác chiếm đoạt. Yếu tố nền tảng cơ bản nhất ghi lại vai trò giáo dục của cha mẹ là tình phụ tử và mẫu tử.

Chính tình yêu thương này, như nguồn mạch xuất phát, trở thành linh hồn và quy tắc để gợi ra những sáng tạo độc đáo và hướng dẫn cho mọi hoạt động giải trí giáo dục đơn cử, làm cho chúng thấm đượm những giá trị của sự dịu dàng êm ả, kiên trì, nhân hậu, Giao hàng, vô vị lợi, quyết tử, là những hoa trái quý giá nhất của tình yêu.

Phải dạy từ lúc nào?

Uốn cây từ thuở còn non,
Dạy con từ thuở con còn đương thơ.

“ Còn đương thơ ” hay “ ngay từ nhỏ ” ở đây có nghĩa là ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ. Khoa học thời nay cho thấy : Người mẹ tác động ảnh hưởng đến tâm tính và sức khoẻ của đứa con ngay từ lúc phôi thai. Việc giáo dục này được gọi là thai giáo.

Trong thời hạn này, những tâm tình và thái độ ứng xử của cha mẹ sẽ ghi dấu sâu đậm trên tâm tính đứa con sắp chào đời. Do đó, những bậc cha mẹ thương con sẽ rất là quan tâm, để trong thời hạn mang thai sống thật lành mạnh về luân lý và tâm linh.

Tuy nhiên, thời hạn thuận tiện nhất để trực tiếp giáo dục con cái, đó là khi đứa con mở màn có trí khôn, mở màn phân biệt về những điều cha mẹ dạy bảo. Lúc bấy giờ gia đình sẽ trở nên mái trường tiên phong dạy cho đứa bé những bài học kinh nghiệm làm người.

Trong mái trường đó, cha mẹ chính là những “ thày cô ” được tin tưởng và yêu thương hơn cả, vì cha mẹ là những người sống gần con cái, hiểu biết con cái và yêu thương con cái hơn hết.

Phải dạy những gì?

Giáo dục nhân bản

Nền giáo dục nhân bản phải gồm có cả ba phương diện : đức, trí và thể dục.

-Thể dục: dạy con vệ sinh sạch sẽ, giữ gìn sức khoẻ.

-Trí dục: trau dồi cho chúng về học vấn, về nghề nghiệp, để chúng có thể sống tự lập, xây dựng tương lai cuộc đời mình, góp phần xây dựng xã hội.

– Đức dục: trừ khử những thói hư tật xấu và tập luyện những tính tốt. Nhất là bốn nhân đức cột trụ làm nền tảng cho những nhân đức khác: khôn ngoan, công bằng, tiết độ và dũng cảm.

Khôn ngoan: biết khiêm nhường lắng nghe và mau mắn vâng lời; biết suy nghĩ cân nhắc trước khi làm và khi làm xong sẽ dừng lại một chút để kiểm điểm và rút kinh nghiệm; biết xem xét và chuẩn bị kỹ để chu toàn mọi bổn phận thật chu đáo cũng như để ứng xử đúng trước những tình thế mới.

Công bằng: Chăm chỉ làm tròn bổn phận; yêu thương mọi người, tôn trọng của cải và quyền lợi của họ; tôn trọng của chung và biết lo cho công ích; luôn thành thật trong lời nói và việc làm; không bao giờ gian lận.

Tiết độ: Có kỷ luật, đúng giờ giấc và chừng mực trong những điều nhỏ mọn hằng ngày, trong ăn uống cũng như giải trí. Biết tiết kiệm. Dạy cho con cái biết giá trị của lao động cũng như giá trị thực sự của của cải vật chất. Hướng dẫn con cái chọn thú vui giải trí cũng như bè bạn

Dũng cảm: Biết can đảm đứng vững trong điều tốt; biết chấp nhận những sai lỗi của mình, tự tin và tự lập, biết lãnh nhận trách nhiệm và hậu quả do công việc mình đã làm.

Đối với người Nước Ta, những đức tính ấy được diễn đạt qua khái niệm “ trung dung ”, Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

Những đức tính này giúp ta biết yêu thương, có lòng biết ơn, cộng tác và nâng đỡ người khác, nói năng cũng như cư xử lễ độ và tế nhị, biết tâm lý xem xét và biết tạo nên sự đáng tin cậy lẫn nhau. Riêng so với phái đẹp cần thêm : Công, dung, ngôn, hạnh.

Giáo dục giới tính: Ngoài ra, trong việc giáo dục nhân bản cũng phải để ý đến việc giáo dục giới tính, hướng dẫn con cái về phái tính và tính dục.

Việc giáo dục này nhằm mục đích giúp con cái có một sự hiểu biết về tính dục phù hợp với lứa tuổi và tầm nhận thức, để chúng sống trong sạch, trưởng thành. Trong việc giáo dục này, cũng cần dạy cho con cái biết sử dụng đúng đắn các phương tiện truyền thông, đặc biệt về phim ảnh, internet.

Để việc giáo dục đạt kết quả tốt

Đồng tâm nhất trí

Cha mẹ phải nhất trí với nhau trong đường hướng và phương pháp giáo dục con cái : Tìm hiểu tính tình, năng khiếu sở trường của con cái và phải biết dùng những giải pháp thích hợp để giúp chúng đạt được mục tiêu.

“ Gia đình là một trường học tăng trưởng nhân tính, nhưng để gia đình hoàn toàn có thể sống toàn vẹn và chu toàn thiên chức mình, cần phải biết hòa hợp tâm hồn : vợ chồng phải cùng nhau bàn định, cũng như cha mẹ phải ân cần cộng tác trong việc giáo dục con cái.

Ngoài việc đồng tâm nhất trí với nhau, cha mẹ còn phải biết cộng tác với những nhà giáo dục khác, đặc biệt quan trọng là những thầy cô để giáo dục con.

Làm gương sáng

Kể từ lễ đính hôn, thông thường người ta chỉ còn hơn một năm để trở thành nhà giáo dục. Cách hữu hiệu nhất để biến mình thành nhà giáo dục là cương quyết sống những gì mình muốn truyền đạt cho con cái.

Khi cha mẹ thăng quan tiến chức chính bản thân, nêu gương đời sống tốt đẹp về nhân cách, đạo đức và những năng lực khác, con cái sẽ noi theo. Thật vậy, đứa bé, nhất là khi còn nhỏ, chưa có đủ trí khôn để phân biệt điều phải và điều trái, điều tốt và điều xấu.

Nó thường bắt chước những gì đơn cử đập vào mắt nó. Thấy người lớn nói và làm thế nào, nó sẽ bắt chước mà làm như vậy. Vì thế, gương sáng của cha mẹ là điều rất thiết yếu trong việc giáo dục con cái. Cha ông ta thường nói :

Lời nói như gió lung lay,
Việc làm như tay lôi kéo.

Tạo bầu khí gia đình đầm ấm

Cần tạo bầu khí gia đình lành mạnh, cởi mở, thánh thiện, hoà thuận, sáng sủa và biết tin tưởng nhau Do đó Gia đình là trường học tiên phong dạy những đức tính xã hội thiết yếu cho mọi đoàn thể.

Tìm hiểu con cái

Giữa cha mẹ và con cái, giữa thế hệ già và thế hệ trẻ luôn có một khoảng cách. Nếu không chịu khám phá con cái, việc làm giáo dục của cha mẹ sẽ không đạt được những tác dụng mong ước đã đành, mà còn gây nên những tức bực và oán trách.

Quả thật, giữa cha mẹ và con cái luôn có một bức tường ngăn cách. Bức tường này chính là tuổi tác. Vì tuổi tác chênh lệch, nên thời hạn và khoảng trống của hai thế hệ già và trẻ cũng độc lạ, để rồi từ môi trường tự nhiên sống ấy đã phát sinh những dị biệt, những sự không tương đồng.

Giáo dục đào tạo có nghĩa là hướng dẫn, uốn nắn và làm cho tốt đẹp hơn. Vì thế, việc tiên phong cần triển khai ngay, đó là phải khám phá con cái, phải biết con cái nghĩ gì, muốn gì, nói gì và làm gì thì mới hoàn toàn có thể hướng dẫn chúng một cách hữu hiệu.

Điều gì tốt nơi con cái, cần biết duy trì và cổ võ để được liên tục tăng trưởng, còn điều gì xấu, lo nhắc bảo và sửa sai bằng những lời lẽ ôn tồn và tế nhị, thành thực và yêu thương.

Có tìm hiểu và khám phá con cái, cha mẹ mới cảm thông và xích lại gần con cái hơn, nhờ đó lấp đầy được hố sâu ngăn cách giữa già và trẻ, một hố sâu muôn thuở trong gia đình cũng như ngoài xã hội, đã tạo nên những mối bất bình sâu xa giữa cha mẹ và con cái.

Kiên nhẫn trong việc giáo dục

Uốn cây, cần phải kiên trì, bằng không nó sẽ gãy. Vì thế, người xưa đã từng khuyên : Dục tốc bất đạt. Vội vã sẽ không thành. Trẻ con thường ham chơi và mau quên. Cho nên nói một lần mà thôi chưa đủ, tất cả chúng ta phải nói lần nữa và lần nữa.

Chúng ta phải nhắc đi nhắc lại để những lời khuyên nhủ được thấm dần vào đầu óc của chúng. Đừng khi nào tuyệt vọng và nản chí trong việc uốn nắn sửa dạy con cái, do tại đó là thiên chức của những người làm cha mẹ.

SUY NGHĨ :

1. Anh chị có suy nghĩ gì về việc sử dụng đòn vọt trong việc dạy bảo con cái?

2. Đâu là những thái độ “ chưa ổn ” trong việc giáo dục con cái mà cha mẹ thường hay mắc phải ?

3. Muốn thành công xuất sắc trong việc giáo dục con cái, so với anh chị, điều nào là quan trọng nhất ?

Scroll to Top