Xài mỹ phẩm là… xấu?

Xài mỹ phẩm là… xấu?

Hỏi: Hôm qua con bị mẹ la một trận vì tội “còn nhỏ mà xài mỹ phẩm” dù con chỉ bôi một tí son trước khi đi học. Từ chuyện son phấn, mẹ la sang tội ăn mặc se sua, đua đòi, rồi mẹ cảnh báo: từ những chuyện xấu như vậy, con đường dẫn đến bệnh viện… nạo thai rất gần. Con giận mẹ vội vàng kết luận, xúc phạm con. Con năm nay 16 tuổi rồi, con có diện một chút cũng được mà. Ai chằng muốn mình xinh đẹp hơn. Me con cũng xài mỹ phẩm quá trời. Cô cho con biết, ở tuổi con, xài mỹ phẩm có được không?

Đáp: Cháu cũng nên thông cảm với mẹ, vì mỗi thời mỗi khác mà có nhiều người lớn không thay đổi kịp với sự biến chuyển của xã hội. Cô còn nhớ cách đây hơn 50 năm, khi đi ra nước ngoài, không những cô bị sốc với những cô gái còn trẻ trang điểm sớm, mà cả với những bà già mặc những màu sặc sỡ và uốn tóc ngắn. Vì trong trí óc cô hỏi đó già là để tóc dài, búi tóc và mặc các màu sậm. Nhưng rồi cô cũng quen.

Mẹ cháu và nhiều người lớn khác không có điêu kiện thích nghi với thời thế, đã vậy còn la mắng (thay vì nhẹ nhàng với con cái) thì phản tác dụng. Dù sao cháu cũng nên thông cảm với mẹ vì bà là sản phẩm của một thời đã qua.

Không có quy định đạo đức hay pháp lý nào xác định tuổi trang điểm. Mọi thứ phụ thuộc vào từng cá nhân trong hoàn cảnh nhất định. Ví dụ, nếu trong lớp có nhiều bạn thoa son thì mình cũng làm là bình thường, còn nếu một mình cháu có “sáng kiến” này thì hơi… khác người! Đi chơi thì lại khác. Nhưng quan trọng là các nguyên tắc thẩm mỹ: tự nhiên và giản dị. Và cái đẹp phải từ bên trong, ví dụ như dinh dưỡng tốt, tránh stress thì da đẹp. Tâm hồn thanh thản lộ ra nét mặt vui tươi. Quan trọng hơn hết là cái duyên, sự dí dỏm, sự khôi hài xuất phát từ một trí tuệ thông minh nhạy bén. Cái đẹp bên ngoài chỉ thu hút sự quan tâm, cái duyên mới là nét đẹp lâu bền.

Đối với tuổi 16, sự trẻ trung là dễ thương nhất, nếu mỹ phẩm làm mình già đi thì nên tránh. Đó là một số nguyên tắc chung. Chúc cháu luôn hạnh phúc và xinh đẹp.